Kết nối với vùng hoang dã Núi Cradle

Kết nối với vùng hoang dã Núi Cradle

Cảm thấy hứng thú trước vùng hoang dã nguyên sơ của Công Viên Quốc Gia Núi Cradle – Hồ St Clair rộng lớn.
Du khách sẽ cảm thấy như cách xa cuộc sống hiện đại cả vạn dặm khi ngước nhìn những đỉnh núi đá dolerite gồ ghề của Núi Cradle trên mặt nước trong như gương của Hồ Dove.  Chính khung cảnh hoang dã này luôn thu hút du khách đến Công Viên Quốc Gia Núi Cradle – Hồ  St Clair đã được xếp hạng Di Sản Thế Giới, hết lần này đến lần khác.

Được hình thành từ năng lượng của tảng băng trong Kỷ Băng Hà trước đây, công viên này có hệ thực vật không giống bất cứ nơi nào du khách có thể thấy trên đất liền của Úc.  Đi bộ quanh Hồ Dove tĩnh lặng như gương, ngang qua những thác nước, những cây sồi và thông của Rừng Ballroom.  Hoặc dành ra từ 1 đến 5 tiếng để đi một trong những tuyến đường đi bộ nổi tiếng khác bao gồm Đỉnh Núi Hanson, Hồ Twisted, Hồ Rodway, Hồ Lilla. 

Tất nhiên, con đường đi bộ nổi tiếng nhất của công viên là Overland Track dài sáu ngày đường đến Lake St Clair.  Con đường này thực sự là một thử thách và là một cách tuyệt vời để du khách đắm mình trong khung cảnh hùng vĩ và biến đổi nhanh chóng của vùng này.  Vì lý do môi trường, số lượng khách đi bộ bị hạn chế, do đó du khách sẽ phải đặt trước với Công Viên Tasmania và Wildlife Service (Dịch Vụ phụ trách Động Vật Hoang Dã).  Khi lập kế hoạch, du khách cần nhớ rằng không nên cố gắng chinh phục con đường này trong những tháng mùa đông từ tháng 6 đến tháng 8 khi du khách có thể bị tuyết cản trở.   Vào tháng 4, du khách có thể thấy những cây sồi rụng lá thay màu. 

Con đường đi bộ bắt đầu tại Biệt Thự Waldheim trong Thung Lũng Cradle, nơi du khách sẽ thấy những chú kanguru chân to và gấu túi kiếm thức ăn trên lối vào phủ đầy cỏ.  Đi bộ lên đỉnh của Núi Cradle qua những đồng cỏ xanh rì.   Từ đỉnh cao 1.545m, du khách có thể nhìn sang Hồ Dove và Crater và ngắm nhìn những thung lũng, cao nguyên, các vạt cây thạch nam và những khu rừng trải dài gần 80 cây số. Chính khung cảnh này đã thôi thúc nhà thực vật học Gustav Weindorfer sinh ra ở Áo khởi động chiến dịch vận động để khu vực này thành “một công viên quốc gia cho mọi người thuộc mọi thời đại”.  Đó là vào năm 1912 và công viên quốc gia chính thức được công nhận là Di Sản Thế Giới vào năm 1982.

Khi du khách đi xuống dốc qua những cao nguyên hoang sơ, du khách sẽ hiểu tại sao ông Gustav lại có cảm hứng đến vậy.  Đây là vùng hoang dã hiếm có và đa dạng và trong hầu hết thời gian, du khách sẽ có nó cho riêng mình.  Những khách bộ hành qua đây chỉ là những người đi bộ, những con kanguru chân to, những con thú có túi tò mò và những con gấu túi nhút nhát thường hoạt động về đêm.  Sau vài ngày trên con đường này, du khách sẽ cảm thấy những cuộc đấu đá nơi công sở và những cơn giận dữ khi đi trong phố là một thế giới khác xa nơi này. Ngủ qua đêm trong những túp lều, bao gồm Túp Lều Pelion được trang bị đầy đủ ở giữa đường và Du Cane, nơi từng là nhà của thợ săn Paddy Hartnett và vợ ông ta.  Vào cuối xuân sang hè, khu rừng Leatherwood xung quanh được phủ toàn hoa trắng. 

Trèo lên Núi Ossa, ngọn núi cao nhất của Tasmania và đi thăm Thác D'Alton, Fergusson và Hartnett đẹp như trong truyện cổ tích. Thám hiểm những khu rừng sồi kỳ diệu và ngắm nhìn những loài cây sồi có niên đại hơn 60 triệu năm.  Hành trình của du khách sẽ kết thúc bằng một chuyến đi tàu thủy dọc theo Hồ St Clair, hồ sâu nhất của Tasmania và đi bộ qua những hồ nước và con sông trên cao nguyên. Thậm chí bơi cũng là một lựa chọn, nếu du khách có thể đương đầu được với làn nước lạnh như băng.  

Du khách sẽ cảm thấy mình vẫn còn sống cho dù du khách dám hoặc không dám đương đầu với những hồ nước lạnh giá.  Thêm vào đó, sau này khi trở lại với cuộc sống hiện đại, du khách sẽ luôn mang theo một chút kỷ niệm về sự thanh bình của Tasmania.

Thêm Ý Tưởng về Australia