Nhà Tù Break ở Cảng Arthur

Nhà Tù Break ở Cảng Arthur

Đắm mình trong lịch sử đầy hấp dẫn của “nhà tù không thể trốn thoát” của Tasmania.
Nếu Nhà Tù Break được xây dựng ở Úc vào giữa thế kỷ 19, chắc chắn Cảng Arthur lịch sử của Tasmania trên Bán Đảo Tasman là địa điểm dành cho nhà tù đó.  Nằm cách biệt so với Tasmania qua dải đất hẹp bao quanh là những vùng biển đầy cá mập, Cảng Arthur được tin là “nhà tù không thể trốn thoát”.  Tuy nhiên không giống với việc giám sát bằng camera hiện nay, lính gác và những chú chó săn đói khát chỉ canh chừng duy nhất lối ra.  

Đi tản bộ trong những khu vườn theo kiểu Victoria xinh đẹp, du khách sẽ thấy khó tưởng tượng được đây là nhà tù đầy tai tiếng từng giam giữ đến 1.100 phạm nhân lúc cao điểm. Cảng Arthur bắt đầu hoạt động vào năm 1830 với tư cách là trạm khai thác gỗ nhỏ và từ năm 1833 cho đến thập niên 1850, những tội phạm nguy hiểm nhất của thuộc địa này đến đây để làm việc.  Ngày nay, du khách có thể tìm hiểu việc làm bằng tay có giao kèo của họ trong chuyến đi bộ dài 40 phút có hướng dẫn viên để xem những tòa nhà, những phế tích và những ngôi nhà đã được phục dựng lại ở đây. 

Đi bộ theo đường Convict Water Supply Trail qua những hồ chứa nước, ống dẫn nước, máy xay và những bánh xe nước do nhà máy xay bột mì được xây dựng từ năm 1843 để lại. Khám phá những phòng ngủ, phòng ăn tập thể, thư viện và nhà thờ Công giáo của nhà tù này khi nó được chuyển đổi vào năm 1857.   Tưởng tượng những xưởng đóng và sửa chữa của một doanh nghiệp đóng tàu vào lúc cao điểm đã thuê hơn 70 tù nhân đến làm việc.  Đi bộ qua những phòng bệnh nhân, nhà bếp, phòng nướng bánh, phòng giặt và nhà xác của bệnh viện được xây dựng vào các năm 1841 và 1842. Xem Nhà Tù Biệt Giam có 80 phòng, nơi tù nhân biệt giam bị trùm đầu và cách ly trong im lặng.  Bắt đầu vào năm 1848, đây là biểu tượng cho cái được coi là phương pháp giam giữ mới, dễ chịu hơn khi sự trừng phạt bằng tâm lý thay thế cho hình thức giam giữ dùng roi vọt. Trên thực tế, Cảng Arthur trước đây cũng tàn bạo như những khu giam giữ hình sự khác và rất nhiều trong số các tù nhân bị tổn thương thần kinh do hậu quả của việc biệt giam.  Vào năm 1864, một nhà thương điên được xây dựng để giữ những tù nhân bị tổn thương về thần kinh. 

Du khách sẽ thấy tại sao có rất nhiều tù nhân cố gắng trốn thoát.  Vào năm 1842, phạm nhân bị truy nã Martin Cash và hai người bạn đã chạy trốn bằng cách bơi qua vùng biển có nhiều cá mập, quần áo của họ được buộc vào trong bọc trên đầu họ.   Cash đã kể lại chuyện này trong cuốn tự truyện bán chạy nhất năm 1870, Chuyến phiêu lưu của Martin Cash. George ‘Billy’ Hunt đã cố chạy trốn qua trạm quan sát Neck bằng cách hóa trang trong bộ da của một con kanguru, nhưng đã không thành công được như vậy.  Những người lính gác đói ăn đã bắn vào con kanguru do Hunt cải trang với hy vọng sẽ có thịt kanguru cho bữa tối.  Và khi Hunt rũ bỏ cải trang của mình và đầu hàng, ông đã bị đánh 150 roi.

Đối với nhiều người, cách chạy trốn duy nhất là chết. Ngày nay, du khách có thể đi thuyền đến thăm Hòn Đảo Chết Chóc, nơi chôn cất những tù nhân tử vong trong ngục.  Tham gia một chuyến tham quan có hướng dẫn viên và tìm hiểu về những tù nhân, lính gác và thường dân, những người đã là một phần của Cảng Arthur, và cuộc đời của họ được tưởng niệm trong 1.646 mộ phần. Hoặc nghe về sự hiện hình của họ trong một chuyến du lịch đốt đèn lồng ma quái.  Truyền thuyết kể về những tiếng hét trong các phòng giam và những chiếc ghế tựa không người chuyển động.

Thực hiện chuyến đi đến Point Puer Boys Prison (Nhà Tù Dành Cho Các Chú Bé Point Puer), nhà tù của Đế Chế Anh dành cho các chú bé đầu tiên.  Khoảng 3.000 chú bé tuổi từ 9 đến16 phải chịu những nguyên tắc và hình phạt hà khắc của Nhà tù Puer.  Ngày nay du khách có thể đi bộ giữa những tàn tích của các tòa nhà họ đã xây dựng trong một khung cảnh rừng cây bụi chẳng mấy thay đổi từ thế kỷ 19 đến nay.

Đến thập niên 1870, số lượng tù nhân đã giảm đáng kể và những người còn lại là những người già, ốm yếu hoặc hầu như không thể làm việc được.  Tù nhân cuối cùng được đưa ra khỏi đây vào năm 1877 và khu vực này sau đó được đổi tên thành Carnarvon. Vào thập niên 1880, người ta mua những mảnh đất và xây dựng một cộng đồng mới trong và xung quanh khu nhà tù cũ.  Vào năm 1895 và 1897, những trận cháy lớn đã tràn qua vùng này, phá hủy nhiều tòa nhà cổ. Bất chấp điều đó, thị trấn vẫn tiếp tục phát triển, thu hút rất nhiều khách du lịch bị hấp dẫn bởi lịch sử của vùng này. 

Ngày nay, du khách có thể là một trong số họ, đi bộ giữa những ký ức về một nhà tù xa xưa, nơi mà tự do là khả năng quá xa vời.  Với tuyến xe khách thường xuyên trên đường mòn Convict Trail giữa Cảng Arthur và Hobart, du khách sẽ có rất nhiều cơ hội để trốn thoát.

Thêm Ý Tưởng về Australia